| vấp | đt. Đụng phải vật gì cản dưới chân khi bước: Đi đâu mà vội mà vàng? Mà vấp phải đá, mà quàng phải dây (CD). // trt. Ngập-ngừng, không trôi-chảy: Đọc vấp. // Trầy-trật, ngưng lại, bị cản-trở: Lâm-vấp. |
| vấp | - đgt 1. Đụng chân vào một vật rắn: Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây (cd).2. Ngắc ngứ: Đọc bài còn vấp nhiều chỗ. 3. Gặp khó khăn: Mới bắt đầu công tác, còn vấp nhiều lần. |
| vấp | đgt. 1. Đụng chân phải vật gì khi đang đi: vấp phải hòn đá o bị vấp chảy máu chân. 2. Không được trơn tru thông đạt: đọc bài còn vấp nhiều chỗ o làm việc gì cũng hay vấp. 3. Gặp thất bại hoặc trở ngại bất kì: vấp phải sự phản ứng của nhiều người o vấp phải đòn phản công của đối phương. |
| vấp | đgt 1. Đụng chân vào một vật rắn: Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây (cd). 2. Ngắc ngứ: Đọc bài còn vấp nhiều chỗ. 3. Gặp khó khăn: Mới bắt đầu công tác, còn vấp nhiều lần. |
| vấp | đt. Đụng, chạm chân phải vật gì khi đang đi. Ngb. Không được trơn tru: Đọc còn vấp. |
| vấp | .- I. đg. Đụng chân vào một vật vì vô ý khi đang đi: Vấp phải đá. II. t, ph. 1. Ngắc ngư, chưa trôi khi đọc bài: Bài chưa thuộc, đọc còn vấp nhiều chỗ. 2. Gặp khó khăn: Hay vấp trong công tác. |
| vấp | Đụng chân phải vật gì khi đang đi: Vấp phải hòn đá. Nghĩa bóng: Không được trơn-tru, thông-đạt: Đọc bài còn vấp nhiều chỗ. Làm việc gì cũng hay vấp. Văn-liệu: Đi đâu mà vội mà vàng, Mà vấp phải đá, mà quàng phải dây (C-d). |
| Bà xếp đặt , suy nghĩ mọi câu từ nhà , nên bà nói rất trơn tru , không hề vấp váp : " Cậu phán nhà tôi bên kia nhắn tôi lại hỏi cụ về việc ấy. |
| Không thấy Minh đâu , nàng hoảng hốt hỏi ông Hoạt thì ông ta nói rằng Minh than là bị vấp ngã đau tay nên đã vào giường nằm , và có nhờ ông ta đi mua mấy xu dấm thanh về xoa bóp. |
| Con vá thấy động sủa lên , rồi chạy lại vấp vào chân quấn quít. |
| Thằng Lân chạy ra trước nhất , xuýt nữa vấp vào cửa bực bàn. |
| An vấp một hòn đá lớn mà không thấy đau đớn gì nhiều. |
| Ông giáo không chú ý thái độ bối rối của con , nói với con gái : An này ! An giật thót người , lo sợ hỏi : Cha gọi gì con ? Ông giáo ngập ngừng : Ban đêm con có dám qua nhà cậu mợ không ? An đáp : Con không sợ ma đâu ! Hôm trước... An định nói cứng , chợt nhớ tối hôm ấy mình nín thở chạy một mạch từ nhà cậu mợ về nhà mình , suýt vấp phải cái rễ cây duối , thẹn thùng không dám nói tiếp. |
* Từ tham khảo:
- vập
- vất
- vất
- vất
- vất va vất vưởng
- vất vả