| tự đắc | tt. Nói người đã đạt đến một trình-độ thật cao, luôn luôn vui-thích; những cái khổ tầm-thường không lay-chuyển được lòng họ: Người quân-tử dầu ở cảnh-ngộ nào cũng tự-đắc. // Tự cho là giỏi, là hơn người rồi sinh tính kiêu-ngạo, coi không ai bằng mình: Tánh tự-đắc. |
| tự đắc | - Tự cho mình là giỏi, là hay. |
| tự đắc | tt. Vênh vang, đắc chí, cho mình là hay, là giỏi khi làm điều gì: Chớ có quá thỏa mãn, tự đắc o dương dương tự đắc. |
| tự đắc | tt (H. tự: chính mình; đắc: được) Thoả mãn về thứ gì của mình, như học thức, tài năng...: Được tiếp xúc với người tài giỏi và khiêm tốn, anh ta mới cảm thấy thái độ tự đắc của mình là vô lí. |
| tự đắc | 1. tt. Tự cho là hay là giỏi. 2. đt. Tự cho là đủ, là được, không ham thêm. |
| tự đắc | .- Tự cho mình là giỏi, là hay. |
| tự đắc | 1. Nói về người đã học, đã tu đến bậc hoàn-toàn, tự lấy làm vui làm thích: Người quân-tử ở vào cảnh nào cũng tự-đắc. 2. Mình tự cho mình là được, là giỏi, là hay: Có tính tự-đắc. |
Chàng gấp mạnh cuốn sổ bỏ vào túi , có cái khoan khoái tự đắc của một người vừa quả quyết hy sinh một cách cao thượng. |
Tôi lấy làm tự đắc rằng đã tìm ra một kế hay và rất mừng cái kế đó hiệu nghiệm , vì chị tôi coi như mất hẳn con gà rồi , không cho người đi tìm nữa. |
| Tuyết chạy lại reo hỏi : Ồ thích nhỉ ! Cá gì thế anh ? Chương cầm con cá trong tay , ngắm nghía có vẻ tự đắc lắm. |
| Ông đạt cao cái mục kỉnh gọng đồng lên tận trán , đưa tay vuốt bộ râu bạc lưa thưa cất giọng tự đắc bảo Liên : Đấy , chị xem ! Tôi nói năm hôm là khỏi là y như rằng năm hôm khỏi. |
| Thì giờ đâu để anh viết văn nữa ? Thôi , tôi hiểu anh rồi ! Được người ta mến mộ khen ngợi , anh lại sợ phải đem hết sức ra làm việc để xứng đáng mãi với lời khen ! Chẳng qua là anh kiêu ngạo , tự đắc và tự phụ ! Minh cười hỏi : Còn gì nữa ? Còn lười biếng và ‘rẻ tiền’ nữa chứ sao ! Anh muốn rời xa làng văn giữa lúc anh đang nổi tiếng để gieo ấn tượng vào độc giả là nếu anh còn viết nữa thì văn của anh sẽ còn hay biết chừng nào , và đồng thời cũng để cho thiên hạ luyến tiếc nữa , có đúng không ? Cái trò này xưa như trái đất rồi ! Giữa lúc ấy , Liên đem nước lên mời. |
Ông ta lấy làm tự đắc rằng có tài ứng đối , vui sướng bảo Mai : Cô bằng lòng nhé ? Bằng lòng tôi nhé ? Nghìn vàng đấy ! Rồi cười ha hả nhắc lại câu chuyện Kiều : " Thưa rằng giá đáng nghìn vàng ". |
* Từ tham khảo:
- tự điền
- tự điển
- tự động
- tự động hoá
- tự giác
- tự hành