| thần mặt | đgt Có vẻ mặt đờ đẫn: Y thần mặt ra lúc lâu (Ng-hồng). |
| Tía nuôi tôi cầm con dao soi vào ánh lửa đang rừng rực cháy đỏ , thần mặt nhìn món vũ khí tùy thân của mình một lúc , dặng hắng nói tiếp : Con dao này lúc nào cũng dính trong tay tôi. |
Năm hồi hộp , không thể giữ được , bật tiếng hỏi : Tôi không có cha mẹ , anh em thân thích nào cả , vậy Bính có thuận tôi nói với mụ Tài cưới Bính không ? Bính chẳng còn do dự , chẳng cần suy xét Năm là hạng người gì , đời làm vợ Năm rồi sẽ ra sao , chớp chớp mắt , đáp : Em thì rắp tâm lắm , nhưng còn anh chả biết có thực bụng với em không ? Sao lại không thực ! Mà em thực bằng lòng chứ ? Bính không đáp bằng tiếng nói mà chỉ càng siết chặt lấy tay Năm rồi thần mặt ra nhìn Năm. |
" Vậy Bính nhất định không về quê và cũng không trở lại với Năm ư ! " Bính thần mặt ra rồi mím môi lắc đầu : " Không ! nhất định không ! ". |
Hai Liên thấy nét mặt Bính sa sầm , liền nắm tay Bính ân cần hỏi : Việc gì thế ? Kìa sao chị buồn thế ? Bính bần thần mặt ra một lúc rồi thở dài đáp : Năm bỏ em rồi ! Sao lại bỏ chị ư ! Chị dối em ! Thật đấy ! Hai Liên liền kéo tay Bính vào hàng nước ở vệ đường. |
| Sau đó người khách thần mặt ra lắp bắp : Xin lỗi , tôi làm rơi. |
Anh có tin được lời của ông già kỳ quái ấy không? Bảo tin thì tin sao được một người lạ mặt , kỳ quái , khó hiểu như thế? Mà không tin hẳn , cũng không xong , ấy thế mới khổ chứ ! Mịch thần mặt ra hồi lâu rồi tiếp : Sao cái ông lão ấy lại biết cô Tuyết? Sao lại biết rõ cậu Tú Anh có nhờ cậy anh giúp hộ một điều gì? Long nhăn mặt nghĩ ngợi mãi mới nói : Chính tôi , tôi cũng đương sự hỏi sao ở đời này , lại có một người thứ hai nữa biết rõ cả những việc bí mật của tôi như thế? Nhất là chỗ tôi bồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ là điều mà đến Mịch cũng không biết được. |
* Từ tham khảo:
- thì thọt
- thì thôi
- thì thùng
- thì thụt
- thì thụt như chuột ngày
- thì thượng