| nuôi dạy | đt. C/g. Nuôi dưỡng, nuôi-nấng dạy-dỗ: Nuôi dạy nên người. |
Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người. |
BK Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Miệng cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng dễ ai rày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh toan thề thốt nàng hay Chim đậu không bắt , lại bắt chim bay giữa trời Giữa trời có đám mây xanh Hai bên cha mẹ không đành thì thôi Áo anh , em bận lấy hơi Nón anh , em đội che trời nắng mưa Cải non ai khéo làm dưa Chồng bận để bậu , hay bậu chưa có chồng Xem lên hòn núi tang bồng Con gái chưa chồng quan huyện đóng trăn Hỏi nàng có lấy tau chăng Tau thưa quan huyện mở trăn cho nàng. |
| ”Cụ là người cha đã nuôi dạy và giáo dục cho người con trai út của mình lập nên chiến công vẻ vang , cả nước biết đến“ , thư chia buồn của ông chủ tịch tỉnh nói thế. |
| Chị vật vã , đã có lúc ngất đi và tiếng đã khản , chị vẫn kêu van thống thiết ”ối cha ơi , cha chết đi , con lớn con bé của cha biết trông cậy vào ai , cha ơi ời...” ”ối cha ơi , từ nay các cháu của cha biết tìm đâu thấy ông , để ông dạy bảo các cháu lớn khôn như ông đã nuôi dạy con cái , có đi đến chân trời góc biển nào cũng không thua anh kém chị... cha ời...” ”ối cha ơi , mới trưa hôm kia con hỏi cha có thèm của ngon vật lạ gì con hầu cha , cha bảo con rằng cha đã đầy đủ rồi bây giờ cha đã bỏ chúng con , bỏ đàn cháu thơ dại , cha đi đâu rồi cha ơi...” Tuyết cũng là người khóc ”thường trực“ cùng chị cả. |
| Rất nhiều lần anh lặng lẽ thưởng thức niềm sung sướng với những lời trầm trồ khen : “Thằng Sài nhà ông Tính“ ”Em trai ông Tính“ ”Phải nói không ai lo toan cho em như vợ chồng anh Tính“ ”Cậu Sài được như bây giờ chính nhờ có công lao nuôi dạy của anh Tính“. |
| Ông gom hết sức lực , nhiệt huyết để nuôi dạy chúng. |
* Từ tham khảo:
- xảy
- xáy
- xắc
- xắc-cốt
- xắc mắc
- xắc xói