| lỡ làng | tt. Lỡ mất, không làm sao được: Duyên sao cắc-cớ lỡ-làng, Cầm gương, gương tối, cầm vàng, vàng phai (CD). |
| lỡ làng | - t. Bỏ qua mất thời kỳ phù hợp, cơ hội thuận lợi: Duyên phận lỡ làng. |
| lỡ làng | tt. Dở dang, không xuôi thuận do bị trắc trở hoặc bỏ qua mất thời kì phù hợp, cơ hội thuận lợi : duyên phận lỡ làng o Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng (Truyện Kiều). |
| lỡ làng | tt, trgt 1. Rủi ro: Phận sao phận bạc như vôi, đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng (K). 2. Không đúng, không hợp: Khi ăn, khi nói lỡ làng, khi thầy khi tớ xem thường xem khinh (K). 3. Không may mắn: Lỡ làng chút phận thuyền quyên, bể sâu sóng cả có tuyền được vay (K). |
| lỡ làng | đt. Nht. Lỡ: Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ-làng (Ng.Du) Lỡ-làng chút phận thuyền quyên (Ng.Du) |
| lỡ làng | .- t. Bỏ qua mất thời kỳ phù hợp, cơ hội thuận lợi: Duyên phận lỡ làng. |
| lỡ làng | Cũng nghĩa như “lỡ”: Lỡ-làng chút phận thuyền-quyên (K). |
Đoái thương , duyên chị lỡ làng. |
Anh đi lấy vợ cách sông Em đi lấy chồng giữa ngõ anh ra Có lấy thời lấy xa xa Chớ lấy trước ngõ anh ra , anh buồn Buồn thời cất gánh đi buôn Một vốn bốn lãi anh buồn làm chi Buồn vì con gái nữ nhi Mẹ cha thách cưới làm chi lỡ làng. |
Anh đi súng ở tay ai Sao không quay lại bắn loài thú chung Anh xem bao kẻ anh hùng Kìa ông đội Cấn , đội Cong dạo này Hô quân ra cứu đồng bào Súng Tây ông lại bắn vào đầu Tây Tiếng tăm lừng lẫy đó đây Sử xanh ghi mãi những ngày vẻ vang Anh ơi duyên phận lỡ làng Xin anh để tiếng phi thường cho em Ước gì kẻ lạ người quen Gần xa nhắc đến chồng em anh hùng Thu đông lệ nhỏ đôi dòng Anh ơi , em ngỏ tấm lòng cùng anh Anh đi Tây bỏ lại một bầy con dại Đứa dắt đứa bồng thảm hại anh ơi Phần thời ruộng khô , phần thời mạ úa , em biết cùng ai cậy nhờ. |
Ba chốn bốn nơi chàng ràng Không nơi nẻo hẳn sau lỡ làng tính răng ? Ba chồng ở ngọn sông Thao Ba chồng ở thành Lạng , về Hà Nội đóng cửa làm cao chưa chồng Chơi cho thủng trống long bồng Rồi sau ta sẽ lấy chồng lập nghiêm Chơi cho thủng trống long chiêng Rồi sau ta sẽ lập nghiêm lấy chồng. |
Bạc sao bạc chẳng vừa thôi Để cho nước chảy , hoa trôi lỡ làng Tin sang chẳng thấy người sang Hẹn ba bốn hẹn lòng càng xót xa Đoạn tràng phải bước chân ra Gió xuân hiu hắt , sương sa lạnh lùng Chăn đơn gối chếch lạ lùng Đôi hàng châu lệ , đôi hàng chứa chan Gặp chàng thiếp phải thở than Dưới khe nước chảy trên ngàn thông reo Cơm ăn thất thểu ít nhiều. |
Biển rộng thênh thang , con cá nằm ngược Cây cao chót vót điểu nọ nằm ngang Tiếc vì xa xã ngái làng Em muốn phân nhân ngãi sợ lỡ làng khó phân. |
* Từ tham khảo:
- lỡ lầm
- lỡ lời
- lỡ miệng
- lỡ một lầm hai
- lỡ tàu
- lỡ thì