| cửa hầu | dt. Nhà quan, nhà quyền-quý: Vả nơi rốn bể cửa hầu, Ra vào vì chút thẩm sâu ngại ngùng (CD). |
| Cửa Hầu | - Cửa của các bậc Vương hầu, nhà quyền quý - Toàn Đường thi thoại: Thôi Giao Hán đời Đường có người tỳ thiếp yêu đoan trang xinh đẹp, sau vì nghèo mà phải đem bán cho Vu Địch là người có tước hầu. Thôi Giao thương nhớ vô cùng. Nhân tiết hàn thực, nàng phải ra ngoài thì gặp Tôi Giao đứng dưới gốc cây Liễu. Nàng khóc rồi hẹn với Thôi Giao là sẽ giữ trọn lời ước cũ. Thôi Giao làm thơ tặng nàng có câu: "Hầu quân nhất nhập thâm như hải, tòng thử tiêu lang thị lộ nhân" (Cửa Hầu khi đã vào khỏi thì mất hút sâu như bể, từ đấy chàng Tiêu đã như người qua đường) - Hoa tiên: - Vã nơi rốn bể cửa Hầu - Ra vào vì chút thẳm sâu ngại ngùng |
| Người đàn bà kia sở dĩ muốn sống là để nuôi con nhỏ , nay vào dinh , hầu môn nhất nhập thâm như hải , cửa hầu sâu như rốn bể , thế tất phải bỏ các con lại , nàng chẳng héo hon mà chết hay sao. |
| Và cổng lò giấy nhà họ Chu làng Hồ còn nhiều ngàylại vui nhộn quá cửa hầu quyền. |
| Đã thấm chưa ! Ở vào một trường hợp tang tóc ngập lòng này , lòng người ta phải đau rầu gấp bội lòng người chết vợ trẻ hiền , mà ông huyện Khỏe đã vội tính đến nước bán Xác Ngọc , cũng là cho ngọc đi ở vào cửa hầu nhà khác thì tưởng không còn sự tuyệt tình nào phụ bạc hơn được nữa. |
| Ba cánh cửa hầu như gài kín suốt đêm ngày , ba cái bếp lúc đỏ lửa lúc lại lạnh tanh , ba khuôn mặt dửng dưng lặng phắc như không quen không biết nhau… Thời gian trôi đi. |
cửa hầu sâu thẳm nghìn trùng , Sớm hôm khách những riêng lòng ngẩn ngơ , Tình xưa kể đến bao giờ , Cảm sầu mọi mối như tơ rối bời. |
Vào cửa hầu thì nói mượn Lục Châu (13) , mỉa họ Vũ thì đặt chuyện Vũ Hậu thổ (14). |
* Từ tham khảo:
- dịch xuôi
- diễm sử
- diễn cảm
- diễn khơi
- diệt ngư lôi
- diệt sinh