| thiếu điều | trt. Gần phải đem ra dùng điều-kiện chót mới được, mới nên: Năn-nỉ thiếu điều lạy họ mà họ cũng chẳng chịu. // Nh. Thiếu chút nữa: Nói thiếu điều hụt hơi. |
| thiếu điều | Đủ mọi thứ, hết mức rồi, nếu có thiếu thì chỉ con điều nào đó được coi là quá đáng lắm: Tôi nói với nó hết mọi nhẽ, thiếu điều quỳ lạy nữa thôi. |
| Cháu chẳng biết tại sao dì lại yêu được một người nghèo xác nghèo xơ như vậy ! Im , Mạc ! Biết bao nhiêu người , nay tặng dì cái nọ , mai tặng cái kia thiếu điều tan gia bại sản vì dì thì dì lại chẳng coi vào đâu ! Đã bảo im mà lại ! Cháu phải nói cho dì biết chứ ! Cháu không muốn dì bất công như vậy ! Im ngay không tao tát chết bây giờ ! Mạc phụng phịu , miệng lẩm bẩm bước xuống thang gác... Minh ở nhà Nhung ra , diện mạo bơ phờ , tinh thần bại hoại. |
| Không may cho họ , lúc xế , hạ sĩ Cơ bị tên trung úy gọi tới : Anh về dẫn tiểu đội của anh lên đại đội ! Hạ sĩ Cơ thiếu điều muốn run lên. |
| Ông bảo : Đôi dép cô mỏng thiếu điều cạo râu được rồi , tiếc làm chi , để té nữa thì khổ. |
| Ông mắc cười thiếu điều nhỉ nước đái , cái tụi nầy , mình nói mình lưu lạc tại vì mình thương đào Hồng chắc gì tụi nó tin , tụi nó có biết tình người là gì đâu. |
| Cùng xóm mà , thương lúc nào cũng không nhớ , có thể hồi mười bảy hay hai mươi hay chừng tám chín tuổi gì đó… Tôi nói thiệt , hồi thương cổ , tôi lội tới lội lui thiếu điều sạt bờ dừa nhà ông già vợ. |
| Thua ván nữa , Tiệp hỏi Chi đang tính lấy Hòa làm chồng phải không , Chi tức thiếu điều khóc nhưng cũng bảo "Có". |
* Từ tham khảo:
- thiếu hải
- thiếu hụt
- thiếu hụt ngân sách
- thiếu mặt
- thiếu nhi
- thiếu niên