| đốn | đt. Đẵn, chặt ngã hoặc mé nhánh: Mồ cha ai đốn cây bần, Chẳng cho ghe cá đậu gần ghe tôm (CD) // (B) Hạ, chỉ-trích thậm-tệ khiến đối-phương chịu thua: Phiên họp bữa đó, ông Hội-trưởng bị đốn dữ // (lóng) Quất giò té: Đốn nhào. |
| đốn | đt. Cúi mọ, tiếng dùng lễ-phép: Cung-đốn // Ngưng lại, dừng lại, sửa-sang lại: Chỉnh-đốn // tt. Hư-hỏng, suy-kém; ngu-đần, chậm-chạp: Hư-đốn. |
| đốn | - 1 đgt. 1. Chặt, đẵn nhiều cây để lấy củi, gỗ: đốn gỗ đốn củi. 2. Chặt, đẵn bớt cành để cho ra nhánh mới: đốn cành lá đốn dâu. - 2 tt. Hư hỏng, tồi tệ: không ngờ nó lại đốn đến như vậy. |
| đốn | đgt. 1. Chặt, đẵn nhiều cây để lấy củi, gỗ: đốn gỗ o đốn củi. 2. Chặt, đẵn bớt cành để cho ra nhánh mới: đốn cành lá o đốn dâu. 3. Cắt cho ngắn bớt (quần áo để may): đốn thêm hai gấu. |
| đốn | tt. Hư hỏng, tồi tệ: không ngờ nó lại đốn đến như vậy. |
| đốn | 1. Dừng, ngừng lại: đình đốn. 2. Sắp xếp, chỉnh lí: chỉnh đốn. 3. Khốn cùng: khốn đốn. |
| đốn | tt Hư hỏng: Tôi không ngờ người tỉnh thành các bác lại đốn như thế (Ng-hồng). |
| đốn | đgt 1. Chặt, đẵn: Chém tre, đốn gỗ trên ngàn (cd) 2. Cắt ngắn bớt đi: Đốn gấu áo. |
| đốn | đg. 1. Chặt đẵn: Đốn củi trên rừng. 2. Cắt ngắn đi: Đốn gấu áo. |
| đốn | t. Hư hỏng: Càng chơi bời tất nhiên càng đốn. |
| đốn | 1. Chặn, đẵn: Đốn củi, đốn cây. Văn-liệu: Vào rừng đốn củi bán hầu chợ phiên (L-V-T). 2. Cắt ngắn đi: Đốn gấu áo. |
| đốn | Suy kém, hư-hỏng: Đốn đời, đốn kiếp. |
| đốn | Cúi xuống, tỏ ý tôn-kính. Thường dùng để dưới chỗ đề tên trong thư-từ đối-trướng: Đốn thư, đốn bái, đốn thủ. |
| Mùi có thấy thằng nào đốn mạt , khả ố như anh không ?... Nói ! Nói đi. |
| Chàng nhếch mép mỉm cười ; chỉ cho chàng mới chỉ ở trong ý nghĩ thôi8 , trong bao lâu thực ra đối với Thu chàng chưa hề tỏ một hành vi nào đốn mạt cả. |
Dũng nghĩ đến cách sống khốn đốn của Thái sau khi bị đuổi khỏi nhà trường và nghĩ đến hiện tình của mình và Trúc. |
Bìm không còn nghĩ gì tới người em gái đốn mạt đã bỏ nhà đi. |
| Chàng cười mũi , lẩm bẩm : Trong hai thằng thế nào cũng có một thằng sẽ bị khốn đốn. |
Văn chẳng hiểu ất giáp gì bèn hỏi : Sao vậy ? Liên thẹn thùng cúi mặt , ấp a ấp úng : Vì... vì... nhà tôi tệ quá anh ạ ! Nhà tôi đổ đốn... sinh ghen... Văn gãi đầu lập lại : Ghen ? Liên càng thêm bẽn lẽn : Vâng , nhà tôi... ghen... Văn hiểu ngay ý Liên nói là Minh ghen với mình mặc dù nàng không tài nào nói hết câu được. |
* Từ tham khảo:
- đốn đời
- đốn kiếp
- đốn mạt
- đốn tiết
- độn
- độn