| sằng sặc | trt. C/g. Sặc-sặc, cách cười to, hơi ra nhiều hơn tiếng: Cười sằng-sặc. |
| sằng sặc | - x. cười sằng sặc. |
| sằng sặc | tt. (Cười) to thành từng tràng, biểu lộ sự khoái trá đặc biệt đến mức không thể kìm giữ được: khoái chí cười sằng sặc. |
| sằng sặc | trgt Như Sặc sặc: Họ vui vẻ, cười sằng sặc. |
| sằng sặc | dt. Tiếng sặc sặc đọc trạnh, cười to và kéo dài: Cười sằng-sặc cả ngày // Cười sằng-sác: cng. |
| sằng sặc | .- X. Cười sằng sặc. |
| sằng sặc | Xem “sặc-sặc”. |
Nghe Chương nói , người kia cất tiếng cười sằng sặc , đáp lại : Trời ơi ! Ông chưa biết cô Tuyết của tôi , tôi xin giới thiệu với ông (vừa nói chàng ta vừa trỏ người đàn bà). |
| Tuyết thấy Chương lộ vẻ mặt sợ hãi , thì cười sằng sặc. |
| Chương nói tiếp : Trong khi Tú Uyên vắng nhà , nàng tiên ở tranh hiện thành người... Tuyết cười sằng sặc : Tuyết còn bẩn hơn tiên một tí... Thôi tiên chào tục tiên về nhé ? Thế thì em tệ thật ! Khốn nhưng ở nhà nó chờ cơm. |
Ngọc bỗng bật cười , cười sằng sặc. |
Như người điên , Mai cười sằng sặc , tiếng cười nức nở như tiếng khóc. |
Hồng đương mơ màng nhìn bóng , thì một dịp cười dòn ở sau lưng làm nàng giật mình quay lại : Ồ chị Nga ! Chị dạy học về ? Nga vẫn cười : Đấy có phải không ? Cạo răng trắng đẹp lắm mà lại ! Có nham nhở gì đâu ? Cười xem nào ! Hồng mím môi lại cười sằng sặc : Cười nhăn răng ra kia chứ ! Đấy !... Đẹp thế mà mãi nay mới chịu nghe theo. |
* Từ tham khảo:
- sắp
- sắp
- sắp
- sắp ấn
- sắp chết gặp hết hơi
- sắp chết mới ôm chân Phật