| kệ | dt. Gác nhỏ hay giá bắt trên vách dùng để đồ-vật: Trên kệ, kệ sách, kệ tủ. |
| kệ | trt. Mặc, thây, làm chi thì làm: Mặc-kệ, thây-kệ, kệ hắn, kệ va. |
| kệ | dt. ý-tứ kinh Phật đặt theo thể thơ: Kinh-kệ, câu kinh câu kệ, đọc có ca có kệ. |
| kệ | - 1 dt. Giá nhỏ để sách hay đồ dùng: đặt sách lên kệ. - 2 dt. 1. Bài văn vần giảng giải một đoạn kinh Phật: đọc kinh đọc kệ kinh kê.. 2. Bài văn của một vị sư đã chết để lạị - 3 đgt. Để mặc, không can thiệp, tác động đến: kệ nó kệ tôi tôi làm tự chịụ |
| kệ | dt. Giá nhỏ để sách hay đồ dùng: đặt sách trên kệ. |
| kệ | dt 1. Bài văn vần giảng giải một đoạn kinh Phật: đọc kinh đọc kệ o kinh kệ. 2. Bài văn của một vị sư đã chết để lại. |
| kệ | đgt. Để mặc, không can thiệp, tác động đến: kệ nó o kệ tôi o tôi làm tự chịu. |
| kệ | dt Giá để sách hoặc tài liệu: Những tư liệu bấy lâu nay nằm chờ trên những kệ hàng trăm mét (TrVGiàu). |
| kệ | dt 1. Bài văn giảng giải kinh Phật: Hoà thượng đọc kệ cho các chú tiểu nghe. 2. Bài văn nhà sư để lại cho đệ tử trước khi tịch: Cụ tịch đã lâu, nhưng các thầy vẫn ghi nhớ bài kệ của cụ. |
| kệ | đgt Để mặc: Rằng khôn cũng kệ, rằng khờ cũng thây (NgKhuyến); Được! Em cứ kệ con (NgCgHoan). |
| kệ | dt. Giá để đồ: Kệ để sách, kệ để ly. |
| kệ | dt. Thể văn ở trong kinh Phật, mỗi thiên kinh thường có một bài kệ; kệ là lời tán-tụng diễn-dịch ý-tứ trong kinh ra: Tụng kinh, đọc kệ. |
| kệ | trt. Cứ để mặc tự-do: Kệ anh ấy, có thân thì biết lo. // Thây kệ, mặc kệ: cng. Kệ nó. |
| kệ | .- d. Giá để sách: Xếp sách lên kệ. |
| kệ | .- d. 1. Một thể văn vần có mục đích tán dương, diễn dịch ý tứ một thiên kinh Phật. 2. Bài văn vần do nhà sư đọc trước khi tịch, để lại cho đệ tử. |
| kệ | .- ph. Để mặc, không thèm để ý đến (thtục): Nói không nghe thì kệ. |
| kệ | Để mặc, không thèm để ý đến: Kệ nó. |
| kệ | Giá để sách. |
| kệ | Từ cú của nhà phật đọc lên cho người ta chiêm nghiệm: câu kinh, câu kệ. |
| Nếu nó cứ khóc mãi , bà lại phát thêm cho một cái rồi bỏ kệ nó đấy. |
kệ xác anh ấy. |
| Trương bực mình lắc đầu : Hừ cứ kệ xác họ là xong cả. |
Chương ngây người , chưa kịp đáp , thì người ấy lại nói tiếp : Anh đi đi , để mặc kệ nó với tôi. |
Mặc kệ vậy ! Phải đấy , cứ để mặc xác tôi là hơn hết. |
Minh lại gắt lớn hơn : Bà để mặc kệ thây tôi ! Văn thấy thế bỗng lắc đầu : Ô hay ! Sao hôm nay anh lạ lùng thế nhỉ ? Thôi , chị đưa anh ấy đi ngủ đi. |
* Từ tham khảo:
- kệ chị
- kệ mồ
- kệmụ nội
- kệ nệ
- kệ thây
- kệ tía