| cho chăng | trt. Hay chăng, tiếng chấm dứt một câu hỏi: Khuôn duyên biết có vuông tròn cho chăng? (K). |
Ai ơi , phải nghĩ trước sau Đừng tham lắm của nhà giàu làm chi Làm thì xem chẳng ra gì Làm tất làm tả nói thì điếc tai Đi ngủ thì hết canh hai Thức khuya dậy sớm , mình ai dãi dầu Sớm về đi cắt cỏ trâu Đưa về lại bảo : ngồi đâu , không đầy ! Hết mẹ rồi lại đến thầy Gánh cỏ có đầy cũng nói rằng vơi Nói thì nói thật là dai Lắm câu chua cạnh , đắng cay trăm chiều Phận em là gái nhà nghèo Lấy phải chồng giàu , ai thấu cho chăng Nói ra đau đớn trong lòng Chịu khổ chịu nhục suốt trong một đời. |
Ai về anh dặn lời này Phượng hoàng chỉ quyết đậu cây ngô đồng Song le còn chút ngại ngùng Biết rằng thầy mẹ thương cùng cho chăng ? Nẻo xa thấp thoáng bóng trăng Cũng mong nhờ gió cát đằng dưa dây Quảng Hàn cách mấy lần mây Để cho duyên hiệp đấy đây cho gần. |
Buồn nhà trong mắc dở chăn tằm Buồng nhà ngoài mắc khách , biết nằm nơi mô ? Ruột tằm bối rối vò tơ Biết rằng có đợi có chờ cho chăng ? Buồng nhà trong mắc dở chăn tằm Buồng nhà ngoài chứa khách biết nằm nơi mô Ruột con tằm bối rối vò tơ Biết rằng có đợi có chờ cho chăng ? Ngọn đèn thấp thoáng cái bóng ông trăng Ai đem cái con người ngọc thung thăng chồn nầy Chường trở ra về xin chường cởi áo lại đây Áo thời thiếp mặc gối mây đợi chờ Song , vách phấn đề thơ. |
Chàng ơi có thấu cho chăng Ba năm cách biệt thiếp hằng nhớ thương Hay chàng đã có đa mang Có the quên lụa , có vàng quên thau. |
* Từ tham khảo:
- khúng khắng
- khụng khiệng
- khuôn
- khuôn dạng
- khuôn hình
- khuôn khổ