| biết mấy | trt. Nhiều lắm, không kể xiết: Mang ơn biết mấy. |
| biết mấy | Nh. Biết chừng nào. |
| biết mấy | trgt Rất mực, nhiều lắm: Họp đông đủ thì vui biết mấy. |
| biết mấy | trt. Rất nhiều, lắm lắm: Đường sá lạ thôi lạnh lùng biết mấy (H.Cận). |
| biết mấy | ph. Biết là bao nhiêu, rất mực: Phong cảnh đẹp biết mấy!. |
Hồng vui mừng cười đáp : Thế à chị ? Em cũng chằng biết mấy giờ nữa. |
Anh đố em : cái gì mà thấp , cái gì mà cao ? Cái gì sáng tỏ hơn sao trên trời ? Cái gì em trải anh ngồi ? Cái gì thơ thẩn ra chơi vườn đào ? Cái gì mà sắc hơn dao ? Cái gì phơn phớt lòng đào , thì em cứ bảo anh ? Cái gì trong trắng ngoài xanh ? Cái gì soi tỏ mặt anh , mặt nàng ? Cái gì xanh , đỏ , trắng , vàng ? Cái gì ăn phải dạ càng tương tư ? Cái gì năm đợi tháng chờ ? Cái gì em đội phất phơ trên đầu ? Cái gì sắc hơn dao cau ? Cái gì tiễn chụm cho nhau ăn cùng ? Một quan là mấy trăm đồng ? Một mối tơ hồng là mấy trăm dây ? Một cây là mấy trăm cành ? Một cành là mấy trăm hoa ? Em ngồi em giảng cho ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em Em thưa rằng : đưới đất thì thấp , trên trời thì cao Ngọn đèn sáng tỏ hơn sao trên trời Chiếu hoa em trải anh ngồi Đêm nằm tơ tưởng ra chơi vườn đào Con mắt anh sắc hơn dao Trứng gà phơn phớt lòng đào , hỡi anh ! Tre non trong trắng ngoài xanh Gương tàu soi tỏ mặt anh mặt nàng Chỉ ngũ sắc xanh đỏ trắng vàng Bùa yêu ăn phải , dạ càng tương tư Đôi ta năm đợi tháng chờ Cái nón em đội phất phơ trên đầu Con mắt anh liếc sắc hơn dao cau Cau non tiện chũm cho nhau ăn cùng Một quan là sáu trăm đồng Một mối tơ hồng là sáu trăm dây Một cây là sáu trăm cành Một cành là sáu trăm hoa Em ngồi em giải đã ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em ! BK Anh đố em : cái gì mà thấp , cái gì mà cao ? Cái gì sáng tỏ hơn sao trên trời ? Cái gì em trải em ngồi ? Cái gì thơ thẩn ra chơi vườn đào ? Cái gì mà sắc hơn dao cầu ? Cái gì phơn phớt lòng đào , thì em cứ bảo anh ? Cái gì trong trắng ngoài xanh ? Cái gì soi tỏ mặt anh , mặt nàng ? Cái gì xanh , đỏ , trắng , vàng ? Cái gì ăn phải dạ càng tương tư ? Cái gì năm tháng đợi chờ ? Cái gì em đội phất phơ trên đầu ? Cái gì sắc hơn dao cầu ? Cái gì tiễn chụm cho nhau ăn cùng ? Một quan là mấy trăm đồng ? Một mối tơ hồng là mấy trăm dây ? Một cây là mấy trăm cành ? Một cành là mấy trăm hoa ? Em ngồi em giảng cho ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em Em thưa rằng : đưới đất thì thấp , trên trời thì cao Ngọn đèn sáng tỏ hơn sao trên trời Chiếu hoa em trải anh ngồi Đêm nằm tơ tưởng ra chơi vườn đào Con mắt anh sắc hơn dao Trứng gà phơn phớt lòng đào , hỡi anh ! Tre non trong trắng ngoài xanh Gương tàu soi tỏ mặt anh mặt chàng Chỉ ngũ sắc xanh đỏ trắng vàng Bùa yêu ăn phải , dạ càng tương tư Đôi ta năm đợi tháng chờ Cái nón em đội phất phơ trên đầu Con mắt em liếc sắc hơn dao cầu Cau non tiện chũm cho nhau ăn cùng Một quan là sáu trăm đồng Một mối tơ hồng là sáu trăm dây Một cây là sáu trăm cành Một cành là sáu trăm hoa Em ngồi em giải đã ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em ! Anh đố em : cái gì mà thấp , cái gì mà cao ? Cái gì sáng tỏ hơn sao trên trời ? Cái gì em trải em ngồi ? Cái gì thơ thẩn ra chơi vườn đào ? Cái gì mà sắc hơn dao ? Cái gì phơn phớt lòng đào , thì em cứ bảo anh ? Cái gì trong trắng ngoài xanh ? Cái gì soi tỏ mặt anh , mặt nàng ? Cái gì xanh , đỏ , trắng , vàng ? Cái gì ăn phải dạ càng tương tư ? Cái gì năm tháng đợi chờ ? Cái gì em đội phất phơ trên đầu ? Cái gì sắc hơn dao cau ? Cái gì tiễn chụm cho nhau ăn cùng ? Một quan là mấy trăm đồng ? Một mối tơ hồng là mấy trăm dây ? Một cây là mấy trăm cành ? Một cành là mấy trăm hoa ? Em ngồi em giảng cho ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em Em thưa rằng : đưới đất thì thấp , trên trời thì cao Ngọn đèn sáng tỏ hơn sao trên trời Chiếu hoa em trải anh ngồi Đêm nằm tơ tưởng ra chơi vườn đào Con mắt anh sắc hơn dao Trứng gà phơn phớt lòng đào , hỡi anh ! Tre non trong trắng ngoài xanh Gương tàu soi tỏ mặt anh mặt chàng Chỉ ngũ sắc xanh đỏ trắng vàng Bùa yêu ăn phải , dạ càng tương tư Đôi ta năm đợi tháng chờ Cái nón em đội phất phơ trên đầu Con mắt anh liếc sắc hơn dao cầu Cau non tiện chũm cho nhau ăn cùng Một quan là sáu trăm đồng Một mối tơ hồng là sáu trăm dây Một cây là sáu trăm cành Một cành là sáu trăm hoa Em ngồi em giảng đã ra Thì anh kết nghĩa giao hoà cùng em ! Anh đố em : Cái gì mà thấp (đất) mà cao ?(trời) Cái gì sáng tỏ hơn sao trên trời ? (ngọn đèn) Cái gì em trải em ngồi ? (chiếu loa) Cái gì thơ thẩn ở nơi vườn đào ? (gió đông) Cái gì mà sắc hơn dao ? (nước) Cái gì phơn phớt lòng đào bảo anh ? (trứng gà) Cái gì trong trắng ngoài xanh ? (tre non) Cái gì soi tỏ mặt anh mặt nàng ?(gương tàu) Cái gì xanh đỏ trắng vàng ?(chỉ ngũ sắc) Cái gì ăn phải dạ càng tương tư ? (bùa yêu) Cái gì tháng đợi ngày chờ ? (nhân ngãi) Cái gì em đội phất phơ trên đầu ? (cái khăn) Cái gì sắc hơn dao cầu ? (con mắt) Cái gì tiễn chụm cho nhau ăn cùng ? (cau non) Anh đố em đếm hết sao trời Đây anh kết tóc ở đời với em Trên trời biết mấy muôn sao Biết dạ anh ở thế nào mà mong. |
Bực mình đi ngẩn về ngơ Trách mình nào nỗi thân hư thế này Đi về gánh những sầu đầy Tu thời chẳng trọn , Trời hay chăng Trời ? Bực mình lên tận tiên cung Đem ông Nguyệt Lão xuống hỏi thăm vài lời Nỡ lòng trêu ghẹo chi tôi Lênh đênh bèo nổi , mây trôi một thì Biết người biết mặt nhau chi Để đêm em tưởng , ngày thì em thương Bắc Ninh cho đến Phủ Từ Qua cầu sông Nhị , ngẩn ngơ tìm người Tìm người chẳng biết mấy nơi Tìm ba mươi sáu phố thấy người ở đây. |
BK Bực mình lên tận thiên cung Đem ông Nguyệt Lão xuống hỏi thăm vài lời Nỡ lòng trêu ghẹo chi tôi Lênh đênh bèo nổi , mây trôi một thì Biết người biết mặt nhau chi Để đêm em tưởng ngày thì em mơ Bắc Ninh cho đến Phủ Từ Qua cầu sông Nhị , ngẩn ngơ tìm người Tìm người chẳng biết mấy nơi Tìm ba mươi sáu phố thấy người ở đây. |
Cha sinh mẹ dưỡng ra con Cũng như trời đất nước non không cùng Vẫn là một khí huyết chung Chia riêng mày mặt trong lòng sinh ra Bào thai chín tháng mang ta Kiêng khem tật bệnh ai hoà chịu chung Vượt bể Đông có bè có bạn Mẹ sinh ta vượt cạn một mình Sinh ta mát mẻ yên lành Từ nay mẹ mới nhẹ mình không lo Chốn lạnh ướt để cho mẹ ngủ Nơi ấm êm mẹ ủ con nằm Năm canh con khóc cả năm Ôm con mẹ chịu khổ tâm lo phiền Khi con ốm sốt chẳng yên Con phiền có một , mẹ phiền bằng hai Ngọn đèn chong bóng canh dài Nghĩ thua nghĩ được có ai ngỏ cùng Con rày đã yên lành mát mẻ Mẹ mới lòng vui vẻ không lo Dành riêng quà bánh nhường cho Sắm riêng quần áo mới đồ chiều con Trông con nằm ngủ ăn ngon Sợ con thất ý lại còn hờn lâu Hai ba tuổi độ hầu học nói Tập dạy cho thưa nói dần dần Đến chừng biết mặc áo quần Nuôi thầy dạy học tập văn tập bài Kể với ai cửa nhà nghèo đói Trông cho con theo dõi người ta Đến ngày con bước đi ra Mẹ cha biết mấy thịt da tiêu mòn Đến khi con mười lăm mười tám Lấy vợ cho lại sắm cửa nhà Sinh ta rồi lại nuôi ta Cũng như trời đất sinh ra giống người. |
Chàng về đường trúc ngõ trắc Khác chi biển bắc xa khơi Thiếp đây khác thể chim trời Chàng như cá nước biết mấy đời gặp nhau ! Chàng về em dặn lời này Dặn câu thưa mẹ , dặn lời trình cha Đã đành duyên phận đôi ta Thì chàng sẽ bước chân ra mà về Chàng về xin cứ việc về Đừng nên bẻ lá nguyện thề với ai. |
* Từ tham khảo:
- biết mùi chùi chẳng sạch
- biểu thuế
- biểu thuế đối ngoại chung
- biểu thuế hai cột
- biểu thuế kép
- biểu thuế nhập