| hưng yên | đd. Tên một tỉnh ở Bắc-bộ. |
| hưng yên | Tên một tỉnh ở Bắc-kỳ. |
Rồi Loan quay lại hỏi cô cả Đạm : Chị ở hưng yên lên bao giờ ? Cô cả Đạm trả lời : Tôi mới lên sáng nay. |
| Tháng sáu , thèm nhãn hưng yên Thế thì con đỗ vũ là con quái gì mà lại ru người sắp ngủ vào những giấc mộng vàng son như thế ? Gớm ghê cho các bố già , bất cứ vật gì cũng có thể tạo thành sự tích. |
| Nhãn mà ăn nhãn hưng yên hay nhãn Cót thì quả là… trời sầu đất thơm , quỉ khốc , thần kinh ! Anh có thể ngồi trên bãi cỏ , bảo trẻ trảy nhãn cho anh ăn kỳ thích thì thôi , nhưng biết thế nào là thích ? Vì thế , hàng năm những gia đình đủ ăn ở Hà Nội thường đặt mua năm mười cân nhãn " gia dụng " để ăn dần cho đến hết mùa. |
| Tôi yêu đất nước tôi vì mỗi vùng có những con cá lá rau , những hoa thm trái ngọt nổi tiếng , và tôi yêu người nước tôi đã khéo biết đem các thức ăn ngon lành nổi tiếng đó làm thành tục ngữ ca dao , muôn đời nghìn kiếp không sao quên được : cam Xã Đoài , xoài Bình Định , bưởi Đoan Hùng , mít Gio Linh , nhót Thanh Chương , tương Nam Đàn , nhahưng yênên , giò Văn Điển , vịt Bầu Bến , gà trống thiến Lạng Sơn… Dưa La , cà Láng , nem Báng , tưng Bần , nước mắm Vạn Vân , cá rô Đầm Sét… Cũng vào mùa này đây , ăn mận ai mà không nhớ mận Thất Khê vừa giòn vừa thơm , ăn ngọt ơi là ngọt , na thì na Láng là ngon nhưng na Phủ Lý cũng là na có tiếng ; song lẽ đến bây giờ tôi vẫn chưa biết tại sao dứa ở Bắc Việt ngon lạ ngon lùng như thế mà không thấy có câu tục ngữ nào nói tới ? Tôi đồ chừng là tại dứa ở vùng nào cũng có mà ở vùng nào cũng ngon lành như nhau nên thành ra không có gì cần phải ghi nhớ nữa. |
| Yêu người vợ tấm mẳn không biết chừng nào ! Trong những giây phút gian lao như thế , vẫn chẳng nghĩ đến mình , lúc nào cũng chỉ lo chồng buồn , chồn khổ , vì thế bao giờ bán sợi rồi cũng tìm mua cho kỳ được một vài thứ để đem về nấu nướng cho chồng thưởng thức và thết đãi các bạn hữu ở mạn trên về qua đó hay ohưng yênên , Đáp Cầu sang thăm. |
| Đến lúc thiu thiu ngủ trên tay chồng , người vợ nói khe khẽ như trong mộng : “Nhớ nhé… thế nào chúng mình cũng phải đi nghe hát trống quân !” Thương biết bao nhiêu , nhớ không có cách gì quên được cái đêm Trung thu năm ấy , hai vợ chồng quấn quít tơ hồng , cùng dắt tay đi qua cầu Bồ Đề sang bên kia sông , vào trong một cái quán ngồi ăn miếng bánh đậu xanh , uống chén nước chè tươi , nghe hai tay tổ là Hai Mão và cô Sinh ơhưng yên^n về Hát đố nhau những câu hiểm hóc do lý Xuyến ở Gia Lâm sang cầm trịch. |
* Từ tham khảo:
- bạo-hổ
- bạo-tử
- bạo-vũ
- bạt-cử
- bạt-hỗ
- bạt-quần