| giọng trầm | dt. Tiếng có mang những dấu huyền, ngã, nặng và nặng nhập INT // (âm) X. Giọng thấp. |
| Anh Thành nhỏm dậy , nghiêng mình chống khuỷu tay xuống giường rồi bắt đầu nói với một giọng trầm và thong thả khiến người nghe hiểu được hết các ý tứ của câu chuyện : Tôi có một người anh họ rất giầu và rất ngốc (có lẽ mình cho anh ta là ngốc , bởi vì hắn không xử sự như mình , không có những quan niệm về cuộc đời như mình ; nhưng thật ra biết đâu cách ăn ở của anh ta lại không khôn ngoan hơn , bởi vì anh ta đã giầu và sung sướng ?). |
Anh phân đội trưởng bấy giờ mới ngắm nhìn ông Huỳnh Tấn từ đầu đến chân : Mày vừa tới đây à ? Bây giờ chắc làm to lắm hả ? Nhưng chưa quân sự lắm ! Hãy còn cái mã của anh sinh viên Anh phân dội trưởng bỗng nhếch mép không nhìn vào ông Huỳnh Tấn nữa mà chỉ ngó ra ngoài trời tối đen một lúc rồi từ từ quay lại , giọng trầm hẳn xuống , hơi buồn , pha đượm ít nhiều chua chát : Nghe anh em báo là cậu có theo phái đoàn anh Giàu đi hội kiến với Gờ ra xây Thằng Gờ ra xây bắt bỏ cậu vào bao bố nhận xuống cống Sài Gòn chợ lớn chết rã thây từ cuối tháng mười năm ngoái mà ? Ối ! Anh em ghét mình , họ bịa ra họ nói vậy , chứ mình có đi hội kiến hội mối bao giờ. |
| Giấc ngủ cứ chập chờn trong tiếng bánh ôtô chuyển rung động phố chở thanh niên ra mặt trận , trong những lời hát sôi nổi bằng giọng trầm hùng của những anh sinh viên , học anh cỡ lớn “xếp bút nghiên lên đường tranh đấu , xếp bút nghiên coi thường công danh... " Có khi tôi chiêm bao thấy mình đã lớn mặc áo sơ mi trắng lồng vào quần sóc đen , đầu đội nón bàng rộng vành , bên lưng đeo dao găm , tay cầm tầm vông đứng gác trước trụ sở Uy ban nhân dân như một anh thanh niên Tiền phong thực thụ. |
| Nhưng cái giọng trầm trầm của tía nuôi tôi đang nói với ngôi mộ , đồng thời tôi chợt nhớ lại bàn tay vuốt cặp mắt trừng trừng khiến cho đôi mắt khép lại , chính con người ấy đã nằm xuống dưới đất ngay trên chỗ tôi đang ngồi đây , việc ấy đã làm cho tôi thấy rờn rợn. |
| Vừa rồi , được đồng chí Hoài dắt vào gặp anh Tư Thượng Vũ , tôi đã nghe anh Tư bảo như thế đấy ! Một anh nào đó đang đi qua đi lại ngoài sân , hát se sẽ giọng trầm buồn : “Thần dân nghe chăng... sơn hà nguy biến ! Hận thù đằng đằng... biên thùy rung chuyển... ". |
Rồi một lúc sau , cái giọng trầm buồn ban nãy bỗng bật lên sang sảng : " Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến ? ". |
* Từ tham khảo:
- thề lòng
- thề-vặt
- thể-hành
- thể-hệ
- thể-hình
- thể-hội